Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

TÌNH MẪU TỬ



Lưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm.
Nhìn những phạm nhân khác thỉnh thoảng lại có người tới thăm nom, còn được người nhà mang đến bao nhiêu đồ ăn ngon, Lưu Cương nhìn thấy mà thèm, liền viết thư cho mẹ để mẹ đến thăm, nhưng không phải vì thèm những đồ ăn ấy mà vì Lưu Cương rất nhớ bố mẹ.
Sau khi gửi biết bao nhiêu cánh thư nhưng không có bất cứ hồi âm nào, Lưu Cương hiểu, bố mẹ đã bỏ rơi mình. Đau khổ và tuyệt vọng, Lưu Cương lại viết thêm một bức thư nữa, nói là " nếu bố mẹ không đến thăm con, bố mẹ sẽ mãi mãi mất thằng con này.". Đây hoàn toàn không chỉ là lời nói suông, những phạm nhân bị vào tù do tái phạm đã không ít lần lôi kéo anh vượt ngục. Nhưng Lưu Cương vẫn chưa hạ được quyết tâm, nay bố mẹ không còn thương xót, đoái hoài đến mình, thì còn gì để lo lắng, vấn vương nữa?
Hôm ấy trời lạnh đến buốt da buốt thịt. Lưu Cương đang bàn bạc với mấy "đại ca đầu trọc" về chuyện vượt ngục thì có người gọi giật lại: "Lưu Cương, có người đến thăm!" Là ai được nhỉ? Bước vào phòng thăm tù nhân, Lưu Cương đứng sựng lại, là mẹ! Một năm không gặp, trông mẹ thay đổi nhiều đến mức con trai mẹ không nhận ra. Mẹ mới hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng đầu, lưng mẹ còng như con tép nhỏ, người mẹ gầy gò quá, bộ quần áo mẹ mặc đã sờn rách. Mẹ đi chân trần hằn cáu bẩn và loang lổ vết máu. Bên cạnh mẹ là hai chiếc bao tải cũ.
Hai mẹ con cứ thế đứng nhìn nhau. Chưa kịp đợi Lưu Cương mở lời, nước mắt mẹ đã trực trào từ đôi mắt mờ đục. Mẹ vừa giơ tay lên quệt nước mắt, vừa nói: "Tiểu Cương à, mẹ nhận được thư con, con đừng trách bố mẹ nhẫn tâm. Thực sự là không có thời gian đi được con ạ. Bố con…lại ngã bệnh, mẹ phải chăm sóc bố con, đường lại xa xôi…." Đúng lúc ấy, có anh quản giáo bưng đến cho mẹ Lưu Cương một bát mỳ trứng còn nóng hổi, nhiệt tình nói: "Bác ăn đi cho nóng rồi lại nói chuyện tiếp ạ." Mẹ Lưu Cương vội đứng dậy, xoa xoa tay lên người, nói: "Thế này sao được". Quản giáo đặt bát canh vào tay mẹ Lưu Cương, cười, nói: "Mẹ cháu cũng tầm tuổi bác, mẹ ăn một bát mỳ trứng của con trai không được sao?" Mẹ Lưu Cương không nói gì nữa, cúi đầu ăn "sụp soạp". Bà ăn một cách ngon lành như mấy ngày chưa được miếng cơm nào vào bụng.
Đợi mẹ ăn xong, Lưu Cương nhìn xuống đôi chân sưng đỏ, nứt bao vết máu của mẹ, xót xa hỏi: "Mẹ, chân mẹ sao thế? Giầy của mẹ đâu rồi ạ?" Chưa kịp đợi mẹ trả lời, quản giáo liền tiếp lời: "Vì bác đi bộ nên mới thế, giầy của bác đã bị rách từ trước rồi."
Đi bộ sao? Từ nhà đến đây phải mất ba bốn trăm dặm, hơn nữa đoạn đường núi rất dài! Lưu Cương từ từ cúi người xuống, khẽ xoa lên đôi chân của mẹ: "Mẹ ơi, sao mẹ không bắt xe tới? Sao mẹ không mua giầy mới?"
Mẹ vội thu chân vào, nói: "Sao phải bắt xe chứ, đi bộ cũng tốt mà", mẹ thở dài, "Năm nay lợn bị dịch, mấy con lợn ở nhà đều chết hết, vụ mùa năm nay thu hoặch cũng kém, còn bố con…..đi khám bệnh…..cũng tốn bao nhiêu tiền…….Bố con mà khỏe thì bố mẹ đã đến thăm con lâu rồi, đừng trách bố mẹ con nhé."
Anh quản giáo lau nước mắt, lặng lẽ rời đi. Lưu Cương cúi đầu hỏi: "Thế bố con đỡ hơn chưa mẹ?"
Lưu Cương đợi mãi không thấy mẹ trả lời, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mẹ đang lau nước mắt, mẹ nói: "Cát bụi hết cả vào mắt i, con hỏi bố con à? Bố con sắp khỏi rồi…..Bố con bảo với mẹ là nói với con là đừng lo gì cho ông ấy, cố gắng mà cải tạo con ạ."
Thời gian thăm phạm nhân đã hết. Quản giáo đi đến, trong tay cầm một ít tiền, nói: "Bác à, đây là chút tấm lòng của quản giáo chúng con, bác không thể đi chân trần về được bác à, nếu không, Lưu Cương sẽ đau lòng lắm ạ!"
Mẹ Tiểu Cương xua tay, nói: "Sao thế được, con bác vẫn còn ở đây, các cháu cũng đủ vất vả lắm rồi, bác còn cầm tiền của các cháu thì tổn thọ cho bác lắm!"
Anh quản giáo run run giọng nói: "Phận làm con đã không những không cho bố mẹ được hưởng phúc, lại bắt bố mẹ già cả phải lo lắng suy nghĩ, để bác đi chân đất mấy trăm dặm đến đây, nếu lại để bác đi chân trần về, thì thử hỏi người con này có còn là người nữa không bác?"
Lưu Cương không thể nói lại được gì, hét như xé giọng: "Mẹ!" Sau đó không nói thêm gì nữa, bên ngoài cửa sổ là tiếng khóc thút thít, anh quản giáo phải lùa đám phạm nhân đang lao động cải tạo ra chỗ khác.
Lúc này, có một người giám ngục bước vào phòng, cố tình lảng sang chủ đề khác: "Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui, đáng ra phải cười mới đúng, để tôi xem bác mang đồ gì ngon đến nào." Vừa nói, người giám ngục vừa cầm ngược bao tải xuống. Mẹ Lưu Cương không kịp chặn lại. Mọi thứ ở trong bao rơi ra ngoài. Ngay lúc ấy, tất cả mọi người có mặt đều lặng người đi.
Bao tải thứ nhất bị rơi ra, toàn là bánh bao, bánh nướng bị nứt toác thành bốn, năm mảnh, cứng như đá, không cái nào giống cái nào. Không cần nói cũng biết đây là đồ mẹ Lưu Cương đi ăn xin trên đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng, hai tay túm lấy góc áo, nói: "Con ạ, đừng trách mẹ đã làm như vậy, quả thật là ở nhà không còn thứ gì có thể mang đi được nữa…."
Lưu Cương hình như không nghe thấy gì, chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc bao tải thứ hai, đó là một hộp tro cốt! Lưu Cương đứng ngẩn người, hỏi: "Mẹ, đây là cái gì thế mẹ?" Mẹ Lưu Cương thất thần, hốt hoảng, giơ tay ra ôm chặt lấy chiếc hộp: "Không….không có gì đâu con….." Lưu Cương giành lấy như phát điên, toàn thân run lên bần bật: "Mẹ, đây là cái gì?!"
Mẹ Lưu Cương ngồi phệt xuống như người mất hết sức lực, mái tóc bạc khẽ lay động. Một lúc sau, bà mới gắng gượng, nói: "Đấy là…bố con! Vì gom góp tiền đến thăm con, bố con đi làm quần quật không kể ngày đêm, bố con bị ngã gục vì suy nhược. Trước khi chết, ông ấy nói khi còn sống không đến thăm con được, ông ấy rất buồn, sau khi chết nhất định phải đưa ông ấy đến thăm con, ông ấy muốn nhìn con lần cuối…"
Lưu Cương gào lên một tiếng như xé lòng xé ruột: "Bố, con sẽ thay đổi…" Nói rồi, anh quỳ sụp xuống, va mạnh đầu xuống đất. Bên ngoài phòng thăm phạm nhân, phạm nhân lần lượt quỳ rạp xuống đất, tiếng khóc thảm thiết vang đến tận trời xanh...  

…--------------------------------------

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ.

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.

Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ.

Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.

Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn.

Mang cả tấm thân Cha che chở đời con.

Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc.

Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không ?

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

7 bí mật của cuộc sống tươi đẹp


   Bạn đã, đang và sẽ có một cuộc sống tuyệt đẹp? Điều đó là hoàn toàn có thể.
                                                                                                Mint
                                                                                            
(Dịch từ Streetdirectory)
Một cuộc sống tuyệt vời là kết quả của việc bạn phân bổ thời gian, năng lượng, suy nghĩ và công việc thật hợp lý cho những gì mà bạn mong muốn. Một cuộc sống tuyệt vời cũng là kết quả của việc sử dụng 24 giờ trong một ngày theo cách sáng tạo riêng biệt của bạn, mà không mong chờ những gì xảy ra kế tiếp. Tùy vào từng trường hợp bạn sẽ sử dụng "các bí mật - secrets" sao cho phù hợp với nhu cầu và phong cách của riêng mình. Hãy bắt đầu tạo ra cuộc sống tuyệt vời của bạn từ ngày hôm nay.

1. S - Simplify - Đơn giản hóa
Một cuộc sống tuyệt vời là kết quả của việc đơn giản hóa cuộc sống. Mọi người thường hiểu sai cách này. Đó không phải là việc loại bỏ công việc khỏi cuộc sống mà là khi bạn tập trung suy nghĩ quá nhiều cho các khó khăn trước mắt, bạn sẽ làm cho điều đó khó giải quyết hơn.
Thay vào đó hãy nghĩ rằng mình có thể tìm ra lối thoát một cách đơn giản và nhẹ nhàng. Khi tập trung vào việc đơn giản hóa cuộc sống, bạn sẽ giải phóng năng lượng và thời gian cho công việc, tận hưởng cuộc sống và mục đích mà bạn đang theo đuổi. Để tạo ra một cuộc sống tuyệt vời, bạn sẽ phải nhường chỗ cho việc này đầu tiên.

2. E - Effort - Sự nỗ lực
Một cuộc sống tuyệt vời là kết quả của sự nỗ lực. Và để tạo ra chúng đòi hỏi bạn phải thực hiện một số điều chỉnh. Đó là cách bạn đánh giá việc sử dụng thời gian của mình hoặc chọn lọc cách tiêu tiền sao cho có ích. Nó cũng có nghĩa là bạn phải tìm cách thức mới để sử dụng năng lượng hiệu quả hơn. Cuộc sống sẽ luôn công bằng và ban tặng những phần thưởng xứng đáng nhất cho nỗ lực của bạn.

3. C - Creat Priorities - Tạo sự ưu tiên
Kết quả của việc tạo ra sự ưu tiên sẽ khiến bạn có cuộc sống tuyệt vời. Thật dễ dàng để dành một ngày, thậm chí là nhiều ngày hơn để thực hiện mọi sở thích của bạn như dậy muộn, đi uống cà phê với bạn bè, hay xem một bộ phim ưa thích... Nhưng nếu bạn làm việc đó và bỏ qua mọi thứ như công việc, gia đình thì ngày kế tiếp bạn sẽ bận rộn với một đống giấy tờ và các thứ liên quan. Tạo sự ưu tiên và tập trung vào những công việc cần làm trước bạn sẽ tạo ra được động lực trong cuộc sống.

4. R - Reserves - Sự dự trữ
Một cuộc sống tuyệt vời là kết quả của việc có dự trữ. Dự trữ của sự vật, thời gian, không gian, năng lượng, tiền bạc, tình yêu. Đơn giản hóa mọi thứ sẽ khiến bạn có một kho "của cải", sau đó hãy xây dựng cuộc sống trên đó.
Ví dụ, để dự trữ thời gian, hãy chia sẻ những công việc tưởng chừng như dễ dàng đối với bạn cho những người khác để mọi người cùng làm và thảo luận. Với cách dự trữ như vậy bạn có thể làm được nhiều điều cho gia đình và bản thân hơn thay vì việc tự chôn vùi mình vào công việc.


5. E - Eliminate distraction - Loại bỏ phiền nhiễu
Một cuộc sống tuyệt vời là kết quả của việc loại bỏ phiền nhiễu. Có tới 75% tinh thần của bạn gắn với những thứ làm bạn mất tập trung và buồn phiền. Loại bỏ những phiền nhiễu có thể khó khăn với nhiều người, vì họ đã không thực sự xem xét và tìm tòi một cách khác để sống.
Hãy thử nhìn xung quanh cuộc sống của một ai đó mà bạn ngưỡng mộ. Họ đã làm những gì mà bạn muốn có một cuộc sống như vậy? Hãy hỏi họ về cách suy nghĩ, tư duy và cách họ đã làm. Giải phóng năng lượng tinh thần là phương pháp hiệu quả nhất và quan trọng để có một cuộc sống tốt đẹp.

6. T - Thoughts - Suy nghĩ
Một cuộc sống tuyệt vời là kết quả của việc kiểm soát suy nghĩ. Bạn tiếp nhận và cho phép thực hiện mọi thứ theo cách nghĩ của mình. Niềm tin của bạn vào kết quả sẽ quyết định trực tiếp sự thành công. Những người có động cơ, mục tiêu cụ thể sẽ luôn tìm cách đạt được ước mơ của mình.
Hãy tin rằng có một một giải pháp cho các vấn đề thường gặp, đó là một điều hết sức quan trọng để tạo ra cuộc sống mà bạn ưa thích. Bất cứ điều gì bạn nghĩ và tin, bạn đều có thể làm được. Hãy lắng nghe những gì bạn đang nói với chính mình, và điều chỉnh nó nếu cần.

7. S - Start! - Bắt đầu!
Một cuộc sống tuyệt vời là kết quả của sự bắt đầu. Một người lớn tuổi từng nói: "Một cuộc hành trình nghìn dặm bắt đầu với một bước duy nhất". Hãy bắt đầu ngay từ ngày hôm nay.
Đừng đợi chờ việc thăng chức, hay con cái trưởng thành hoặc thời tiết ngày mai sẽ đẹp hơn. Hãy bắt đầu ngay bây giờ. Đó là một bước để hướng trái tim tới những gì mà bạn mong muốn. Tất cả mọi thứ làm được trong hôm nay sẽ hoàn toàn khác với những việc trong ngày mai.

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Làm Đàn Bà


Trong một quảng cáo nào đó có câu rất hay nhưng chỉ đúng một nửa "là con gái thật tuyệt"... 
Là con gái tuyệt thật, vì vẫn còn là con gái. Nhưng ngay khi không còn là con gái, tức là bị một thằng trai nào đó làm cho thành đàn bà, thì cái chữ "tuyệt" bỗng nhiên biến mất.
***
"Còn duyên kẻ đón người đưa hết duyên đi sớm về trưa một mình".
Mỗi ngày ngồi ôm con trên lầu chờ chồng về, nhìn xuống đường lại thấy một thằng trai kiên trì đợi một đứa con gái ở một xóm trọ đối diện nhà. Mỗi lần đứa con gái xuất hiện ở cổng là thằng trai lại xum xoe lấy mũ bảo hiểm, cài nút rồi khoác áo cho đứa con gái. Ngó mà thèm. Nhìn lại mình: tóc tai xõa xượi, da dẻ đen nhẻm, bụng bầu to bự, quần áo xộc xệch ngồi ôm đứa con hơn 1 tuổi nghếch mõm chờ chồng đi làm về.
Còn duyên và hết duyên chỉ cách nhau một ô cửa kính và một cái cổng sắt đóng im lìm.
Ngày xưa mình cũng thế chứ, trắng trẻo dễ thương, thông minh năng động, cũng có cả tá thằng trai dựng xe trước cổng chờ mình xuất hiện chỉ để ngắm một phút rồi đi. Cũng đưa đưa rước rước thua gì ai ... Đứa con gái ở xóm trọ kia liệu có thoát khỏi cái hình ảnh giống mình bây giờ nếu bỗng một ngày đẹp trời nào đó bị thằng trai kia biến thành ... đàn bà? Nó sẽ trải qua những giây phút tuyệt vời, cảm giác sung sướng và rồi oạch một cái cũng lại ngồi sau cánh cửa sắt ôm con nghếch mặt chờ thằng trai vẫn đón đưa ngày trước hay một thằng trai ... khác.
Bắt đầu từ giây phút làm đàn bà, điều đầu tiên phải xác định đó là "hy sinh". Chẳng còn cách nào khác. Ngày trước, khi không chịu nổi cảm giác phải một mình hy sinh mình vì một thằng đàn ông chẳng máu mủ ruột rà trong khi không chắc rằng nó có đang hy sinh vì mình không thì bản thân người đàn bà cũng chịu quá nhiều bầm dập rồi. Đến lúc nhận thấy thân phận đàn bà không thể thoát khỏi hai chữ "hy sinh". Hy sinh nhan sắc để đẻ cho thằng chồng một lũ con, may mắn ra một thằng con trai có thể sẽ được bình yên, còn nếu không cứ đẻ, đẻ đến khi nào ra được một thằng nỗi dõi mới yên lòng. Rồi thì nhan sắc sức khỏe cứ theo từng đứa con mà ra đi dần dần.
Muốn có sự nghiệp hả, đừng có mơ bởi chả có mụ đàn bà nào cả ngày cháo sữa phân cho một lũ con mà có một sự nghiệp hoành tráng cả, tất cả những tâm sự của những "người phụ nữ thành đạt xã hội, đảm đang gia đình" đều là nói khoác bởi lũ con sẽ chả nhận ra đâu là vú nuôi đâu là mẹ.
Những thằng trai hay nay còn gọi là đàn ông, sau khi đã làm cho một đứa con gái thành đàn bà và mẹ của một lũ con thì dù một trăm hay một nghìn năm sau, dù mắt tinh mắt cận hay mất mờ vẫn thèm khát một bầu ngực căng mọng, một chiếc eo thon và một làn dan mịn màng chứ chả bao giờ ham muốn một đôi vú chảy xệ, một cái bụng đầy những mỡ thừa sau vài lần sinh nở và một làn da nhẵn nheo như chiếc áo lâu ngày không đụng đến.
Dù có thế đi chăng nữa thì vô số việc mà những ả đàn bà đang cho rằng mình hy sinh lại chả là gì cả bởi làm đàn bà ai chả thế, đẻ thì thiên hạ nó đẻ đầy ra đấy đâu riêng gì mình. Đến một ngày, thằng đàn ông đó lại lang thang đâu đó bên ngoài để tìm cách biến một đứa con gái ở một xóm trọ nhỏ thành … đàn bà. Và khi về đến nhà người đàn bà ở nhà sẽ lại gánh trên mình một đống những tội lỗi mà trong đó tội lớn nhất là không đẹp và không hấp dẫn.
Ôi, quẩn quanh những thứ bất hạnh nhưng người đàn bà vẫn phải tìm niềm vui và hạnh phúc trong những gì đã đang và sẽ xuất hiện.
Ba tháng nữa mình sẽ sinh ra một đứa con gái thứ ba. Hai hay ba chục năm nữa chúng nó sẽ trở thành đàn bà.

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

20 câu nói đáng nhớ về tình bạn

Những người bạn tốt như những vì sao, không phải lúc nào ta cũng nhìn thấy họ nhưng ta biết họ luôn ở bên cạnh ta - David Gemmell

Haley
(Dịch từ Goodreads)
- Tôi sẽ đi trong bóng tối với một người bạn, hơn là đi một mình ngoài ánh sáng - Helen Keller
- Tình bạn là gì? Một tâm hồn trong hai cơ thể - Aristotle
- Bạn bè là sự thành thật với nhau, ngay cả khi sự thật mất lòng - Sarah Dessen
- Tình yêu đích thực đã khó kiếm tình, tình bạn còn khó hơn - Albert Einstein
- Thuốc giải độc tốt nhất cho kẻ thù là một người bạn - Aristotle
- Tình bạn cải thiện hạnh phúc, làm dịu đi nỗi đau, nhân đôi niềm vui và chia đi nỗi buồn - Marcus Tullius Cicero
- Khi bạn cảm thấy lạnh lẽo, cả thể xác lẫn tâm hồn và bạn không biết phải làm gì, hãy nhớ đến tình yêu, tình bạn, chúng sẽ sẽ làm bạn thấy ấm áp - Stephen Cosgrove
- Một người bạn có thể nói với ta những lời mà chính ta không dám nói với bản thân mình - Frances Ward Weller
- Bạn bè là một gia đình mà ta đã lựa chọn - Jess C. Scott
- Một bông hoa hồng có thể làm thành một khu vườn, một người bạn làm nên một thế giới - Leo Buscaglia

 tinhban1-829082-1368315733_500x0.jpg

-

- Những người bạn tốt như những vì sao, không phải lúc nào ta cũng nhìn thấy họ nhưng ta biết họ luôn ở bên cạnh ta - David Gemmell
- Nếu không có những người bạn, chẳng ai muốn sống trên đời này cả, ngay cả khi họ có tất cả mọi thứ khác - Aristotle
- Những người bạn tốt như những vì sao, không phải lúc nào ta cũng nhìn thấy họ nhưng ta biết họ luôn ở bên cạnh ta - David Gemmell
- Hai người không thể trở thành những người bạn lâu dài nếu họ không thể tha thứ cho những lỗi lầm cho nhau - Jean de La Bruyre
- Điều tốt nhất ta có thể làm cho bạn bè của ta, đó là làm bạn của họ - Henry David Thoreau
- Từ bỏ một người bạn chân thành là từ bỏ đi chính cuộc đời mình - Sophocles
- Tình bạn đích thực giống như sức khỏe, ta chỉ biết giá trị của nó khi ta đánh mất nó. - Charles Caleb Colton
- Không có một thứ giá trị nào có thể đổi lấy được: tình yêu, tình bạn, danh dự, sự tôn trọng. Tất cả những điều này bạn phải tự tìm kiếm.- David Gemmell
- Một người bạn là một người biết tất cả về ta và vẫn luôn yêu thương ta - Elbert Hubbard
- Món quà giá trị nhất mà bạn có thể nhận được là một người bạn chân thành - Stephen Richards
- Nếu như tình bạn là điểm yếu nhất của bạn thì bạn đã là người khỏe nhất thế giới - Abraham Lincoln

 

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Tình Mẹ Cao Cả


Tình Mẹ Cao Cả

Câu chuyện được bắt đầu trong một ngôi nhà nhỏ nằm trong hẻm của bà Liên và cô con gái tên là Hạnh. Hạnh trước đây là cô gái vừa ngoan hiền vừa đảm đang lại học rất giỏi nhưng vì nhà nghèo không có điều kiện ăn học nên một ngày nọ cô lại gần và nói với mẹ: mẹ ơi me! Có gì không vậy con, sao con gái mẹ hôm nay muốn cái gì nè nói cho mẹ nghe nào. Con muốn nói với mẹ một điều mong là mẹ hãy chấp nhận. Con muốn nói gì nói ra cho mẹ nghe trước đã nếu mẹ nghe thấy chấp nhận được thì mẹ chấp nhận cho. Mẹ ơi mẹ, mẹ cho phép con nghỉ học và đi làm giúp mẹ nha, con thấy nhà mình không giàu có gì mẹ lại còn đang bệnh nặng con mà học đại học thì phải tốn rất nhiều tiền, tiền đâu mà mẹ lo cho con, thôi mẹ hãy chấp nhận cho con đi làm để con kiếm tiền giúp mẹ sau này, nếu có điều kiện hơn con sẽ đi học lại nha mẹ. Không, dứt khoát là không, dù nghèo nhưng mẹ vẫn có thể cho con ăn học nên người con đừng có lo cho mẹ, thấy mẹ vậy chứ mẹ vẫn còn khỏe lắm thấy nhà mình sụp sệ vậy thôi chứ mà nhiều tiền lắm à, con đừng có mà lo. Thôi nói vậy đủ rồi thay đồ đi học đi kẻo trễ. Vào ngày 29/9  Hạnh đi học về thấy trong nhà có tiếng động của người lạ Hạnh bèn đứng bên cửa sổ nhìn vào thấy một người đàn ông đưa cho mẹ mình một số tiền và sau đó mẹ Hạnh lên xe đi theo người đó. Hạnh chỉ biết đứng nhìn trong nước mắt tuôn ra như nước, từ lúc đó tính tình của Hạnh đã thay đổi một cách hoàn toàn. Một cô gái ngoan hiền hiếu học khi xưa nay không còn và giờ đây lại là một cô gái hư hỏng thường xuyên quát tháo mẹ mình và không xem mẹ mình ra gì. Và chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Vào một ngày nọ Hạnh bước vào nhà với bộ dạng hoàn toàn khác, mặc quần sát háng, áo sát nách hở rún, đầu tóc thì dựng đứng lên như lông nhím nhuộm đủ màu trên đầu,bước vào và nói: này mẹ cho tôi ít tiền mua đồ coi, con mua gì nói cho mẹ nghe, cho đi nói nhiều quá làm gì bởi vậy già rồi đừng có nói nhiều quá kêu cho thì cho đi chừa sức lại mà thở. Mầy dám nói chuyện với mẹ mầy thế hả, tao cho mầy ăn học mà mầy nói chuyện mất dạy với người có công dưỡng dục mầy vậy sao. Rồi sao chứ mấy đồng tiền dơ bẩn đó tôi không thèm! Sao đồng tiền dơ bẩn hả? Đúng chính những đồng tiền tao lụm từng cái lon, cái bọc nuôi mầy khôn lớn ăn học mà mầy bảo là đồng tiền dơ bẩn à, mầy hãy tự suy nghĩ lại đi chính những đồng tiền dơ bẫn mà mầy nói đã nuôi mầy suốt 18 nắm qua đó Hằng à. Bà nói là bà nuôi tui, tui cóc cần bà nuôi tui bằng những đồng tiền đó, bà hãy chết đi để cho thiên hạ đừng nhìn tui bằng cặp mắt khinh thường, bà bây giờ chỉ như một cái két sắt rỗng, một con tàu đã bị mối ăn, là một món hàng đã hết hạn sử dụng, bà sống trên đời chỉ làm nhục nhã tôi thôi; mầy………mầy. Sau khi trút hết những bực tức ra Hằng chợt ân hận những gì mà mình vừa nói và quay đầu chạy thẳng ra khỏi cửa trong nước mắt. Còn cô Liên thì chỉ biết nhìn, cô dùng hết sức còn lại của mình để viết ra một bức thư cho Hằng trước khi cô trút hơi thở cuối cùng.
3 ngày sau đó… Hằng bước về nhà trong sự mệt mỏi. Khi bước vào nhà Hằng thấy mẹ mình nằm trên bàn tưởng là mẹ ngủ say Hằng hét to lên: tôi về nhà rồi. Một lúc sau không thấy mẹ mình lên tiếng Hằng bèn lại gần lay lay mẹ mình vậy mà không thấy trả lời, lúc này Hằng cảm thấy sợ và hét lên: mẹ ơi mẹ, mẹ ơi mẹ………..con là Hằng nè mẹ trả lời con đi mẹ. Khi nghe tiếng hét của Hằng thì hàng xóm xung quanh chạy qua và đỡ dì Liên nằm lên gường thì mới biết rằng dì Liên đã đi từ lúc nào không ai biết, từ lúc đó Hằng cảm thấy hối hận những gì mà mình đã làm. Trên tay của cô Liên nắm chặt lấy một bức thư dính máu. Hằng nhẹ nhàng gỡ tay mẹ mình ra lấy bức thư, cô ngồi trên bàn bên ánh đèn cầy cô chậm rãi mở bức thư ra.
Gửi con yêu của mẹ,
Đầu tiên cho mẹ được gửi tới con lời xin lỗi là mẹ đã giấu con về căn bệnh của mẹ. Mẹ bị ung thư thời kì cuối, mẹ biết rõ mình không thể ở bên cạnh con được bao lâu nữa mẹ mong con hãy mạnh mẽ lên đừng quá đau buồn trước sự ra đi của mẹ. Điều thứ hai cho mẹ xin lỗi con là mẹ không cho con được một cuộc sống đầy đủ như bao đứa trẻ khác, mong con đừng buồn, tình cảm mà mẹ dành cho con luôn dạt dào và nóng bỏng không bao giờ tắt dù cho xác mẹ đã lạnh, tình thương mà mẹ dành cho con mãi mãi tuôn trào dù cho sông cạn đá mòn, tình mẹ mãi mãi dạt dào bên con. Điều thứ ba cho mẹ xin lỗi con là từ giây phút mà con xem được bức thư này thì mẹ đã rời xa con vĩnh viễn nhưng mà con đừng buồn, mẹ ở trên cao luôn luôn dõi theo con và phù hộ cho con. Điều thứ tư mà mẹ xin lỗi con và cũng là điều ân hận nhất của cuộc đời mẹ là con không phải con ruột của mẹ mà mẹ chỉ nhặt con dưới chân cầu. Điều mà mẹ hối hận cho đến nay là không để con tìm kiếm lại cha mẹ sớm hơn, mẹ thực là ích kỉ nhưng từ bây giờ con có thể tự tìm lại cha mẹ ruột của mình và bắt đầu cuộc sống mới. Điều duy nhất mà mẹ làm được cho con trước lúc chết là một ít thông tin về cha,mẹ ruột con mà mẹ tìm hiểu và viết trong cuốn sổ nằm trong tủ cùng với sợi dây chuyền mà lúc mẹ nhặt được con. Điều cuối cùng mà mẹ muốn nói với con là mong con tha thứ cho mẹ dù mẹ không biết chuyện gì xảy ra với mẹ con mình nhưng mẹ vẫn mong con hãy tha thứ cho mẹ.
Tạm biệt con yêu của mẹ, mẹ phải lên đường đi rất xa, mẹ muốn nói với con một điều cuối cùng là mẹ rất yêu con, con yêu của mẹ.

Cô vừa khóc vừa tiến lại gần chiếc tủ khi mở ra thì thấy trong tủ có hai quyển vở và một sợ dây chuyền bằng ngọc rất đẹp. Khi mở quyển sổ nhỏ ra thì cô thấy trong quyển sổ viết:
Ngày 10/5 là ngày tôi cực kì hạnh phúc của tôi khi nhặt được trên đường đi làm về một tiểu thiên sứ đúng là món quà mà thượng đế giành tặng cho tôi.
Ngày 22/4 là ngày mà tôi vừa ba mươi và cũng là ngày tôi được anh Chí Quang hỏi cưới thật là sung sướng nhưng anh ấy bảo là phải đưa bé Hạnh vào trại trẻ mồ côi. Nhưng vì thương con tôi bèn phải từ bỏ mối nhân duyên đầu đời và cũng có thể là cuối cùng của tôi.
Ngày 7/8 là ngày hạnh phúc được xem là thứ hai của cuộc đời tôi khi bé Hạnh chạy về báo tin là nhận đậu được cả 3 trường đại học và đứng hạng nhì toàn trường và hạng 6 toàn quốc, bé Hạnh còn nhận được bằng B tiếng Anh.
Ngày 7/8 là ngày hạnh phúc thứ hai của tôi và cũng là ngày đau khổ nhất của tôi vì hoàn cảnh gia đình nên tôi không có điều kiện như cho Hạnh ăn học.
Ngày 29/9 là ngày tôi được nghe tin sét đánh, tôi vừa vui vừa buồn. Trợ lí của Ba bé Hạnh đến và đồi tôi trả lại bé Hạnh và cho tôi một số tiền nhưng tôi không đồng ý và quyết đinh cầm tiền đến gặp ba nó.
Ngày 11/10 bé Hạnh đột nhiên thay đổi dột ngột làm tôi cảm thấy rất buồn. Tôi ước gì bé Hạnh có thể trở lại binh thường và có thể ăn học thành tài để không phải chịu cảnh nghèo khổ như tôi.

Khi đọc xong bức thư Hạnh lúc này cực kì ân hận vì những gì mà mình đã làm và cô đã đưa ra một quyết định có thể xem như là bước ngoặt của cả của đời cô ,cô quyết định bán sợ dây chuyền để làm đám tang cho mẹ và dùng số tiền còn lại để ăn học theo ước muốn cuối cùng của mẹ. Cô quyết đinh chôn hai quyển sổ và bí mật về thân phận thật sự của mình xuống tận đấy mồ của mẹ mình. Cô đứng trước mộ của mẹ mình vừa khóc vừa nói: con xin hứa từ nay trở đi con sẽ trở thành một người có ích cho xã hội, con sẽ đi học, khi học xong con sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền và con sẽ đón mẹ qua nhà của con mẹ không được từ chối đâu nha. Từ nay trở về sau con chỉ có một người mẹ duy nhất trên cuộc đời này người đó chính là mẹ Liên của con. Con cảm ơn mẹ rất nhiều vì những hy sinh cao cả của mẹ dành cho con.
24 năm sau…………..
Chào mẹ! con nay đã lớn, và đã thành đạt con vẫn nhớ lời hứa khi xưa mà con đã hứa với me. Mẹ có nhớ không con hứa khi nào con có nhà con sẽ đón mẹ về sống chung với con, nay thì con đã có cuộc sống ổn định mẹ về với con nha. Hạnh cầm bức ảnh của mẹ đem về nhà, mẹ xem xem nhà con có đẹp không. Hạnh đem bức ảnh và đặt lên một nơi trang trọng nhất nhà. Từ đó về sau Hạnh sống thật hạnh phúc bên gia đình cùng con cái và Hạnh mãi không quên về người mẹ vĩ đại của mình cho đến lúc chết.
·                                  
·                                 Tác giả: nickrodbaxter

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

EM YÊU ANH

EM YÊU ANH – PHẨY

Cần phải tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e… Vâng, chỉ cần một chữ cái cũng có thể thay đổi cả một số phận. Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện sau đây:

Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một cậu con trai và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự giữa Rambo, Charlemagne,Ramses  Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất.
Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông đánh vần nhầm ra “V-I-R-G-U-L-E” và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy).
Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:

- Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt.
Và cái tên được giữ lại.

Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường, mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:
- Point Virgule!
Và Virgule đứng bật dậy, như một dấu chấm phẩy và đáp:
- Dạ, có mặt!

Sau đó, Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh, Séraphine. Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét, mồ hôi đầm đìa, bước trượt cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm, một dấu chấm nhỏ xíu… khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh.
Ấy vậy mà… chính chữ ”u” đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có biết như thế nào không?

Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói, cố gắng bắt chuyện với anh ta, gọi điện cho anh ta, viết thư cho anh ta…. nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.

Một ngày nọ, cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và chính hôm đó, Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên ở đó.

Khi Virgule thấy Séraphine đến gần, anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì không nhìn anh:
- Tôi muốn gửi một bức điện- cô nói với một giọng buồn bã.
- Xin cô vui lòng đọc nội dung… Virgule cầm bút và lắp bắp nói.
Cô đọc với giọng run:

- Je t’aime  virgule  Je t’adore  virgule- Je voudrais tant que tu me dises que tu m’aimes aussi  point.

(Em yêu anh – ”phẩy” – em thương anh – ”phẩy” – em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em- “chấm”).
Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu Séraphine nhắc lại. Cô đọc:
- Je t’aime – Je t’adore….
- Không, không! – Virgule nói – Hãy đọc lại đầy đủ cơ!
Séraphine làm theo:
- Je t’aime – virgule – Je t’adore – virgule…
- Lần nữa nhé cô… – Virgule rụt rè.
Mỗi lần nghe câu đó, đôi mắt anh lại sáng lên.
  
   Và đột nhiên, Séraphine nhận ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng mi dài… nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt.

Như có một phép lạ, anh thì thầm với cô:
- Anh cũng yêu em, Séraphine.

Chỉ một chữ đôi khi thay đổi cả câu, và một câu có thể thay đổi cả một số phận. Nếu Virgule tên là Virgile, một nhà thơ cổ đại lớn nhất, thì có lẽ bây giờ anh vẫn cô đơn.
Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có ba dấu chấm nhỏ.

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Truyên Ngắn - Đêm tân hôn

Sau tiệc cưới, mọi người ra về hết, tôi và em về phòng dành cho đôi tân hôn tại khách sạn.Mặc nguyên bộ áo quần chú rể chưa thay đợi em tắm, tôi thả lỏng cơ thể xuống ga giường sau một ngày tiếp khách mệt mỏi đến rã rời. Bỗng chuông điện thoại reo lên, số lạ, đầu dây bên kia phát ra giọng nam đầy giễu cợt và thách thức
- Alo! Chào chú rể! Đêm nay tân hôn chắc là hạnh phúc nhỉ? Tôi có một số bí mật về vợ anh, có lẽ anh rất cần phải biết. Tôi đang ngồiở quán cafe Thảo Nguyên. Khách sạn nơi anh đang ở đi bộ sang đây chưa tới 10 phút. Tôi sẽ đợi anh đến.
- Xin lỗi, anh có thể cho tôi biết anh là ai?
- Là ai không quan trọng. Tôi chỉ muốn cho anh biết sự thật về vợ anh - đầu dây bên kia bắt đầu nói với giọng gay gắt.
- Anh không đến là một sai lầm.Tôi cúp máy suy nghĩ. Người gọi điện ấy là ai? Qua giọng nói thì hình như người ấy rất ghét vợ mình. Nhìn lên đồng hồ mới bảy giờ mười lăm phút,thôi thì gặp mặt một chút, còn hơn ngồi suy nghĩ lung tung. Trong phòng tắm bước ra, emdịu dàng nhìn tôi nói:
- Anh vào tắm đi, nước cuốn đi tất cả sự mệt mỏi. Em tắm xong thấy tỉnh táo và thoải mái liền.Tôi mỉm cười nói:
- Bây giờ anh đi ra ngoài có chuyện một chút, em nghỉ ngơi đi. Khoảng nữa tiếng nữa anh sẽ về - tôi vừa nói vừa véo mũi em dỗ dành.Người gọi điện đến là người yêu cũ của em. Tướng thuật cho rằng "mệnh người do thiên bẩm và biểu lộ ra ở hình thể". Tính mệnh lộ ra ở hình cốt, nhìn vào đôi mắt tam giác, giọng nói bén nhọn như mũi dùi, tôi thầm nghĩ, ở người này mình khó cùng chung đồng cảm. Tôi ngồi xuống và hỏi:
- Anh có chuyện muốn gặp tôi?
Chỉ chờ có thế, anh ta đã vội đưa cho tôi xấp ảnh, với nụ cười cửa miệng và nói:
- Tôi nói ra sợ rằng anh không tin, nhưng anhhãy nhìn vào xấp hình này để biết trước đây vợ anh và tôi đã có quãng thời gian hạnh phúc biết nhường nào?
Tôi lặng đi và ngượng đến đỏ mặt trước những tấm hình khỏa thân của em và người ấy đang tình tứ bên nhau. Chỉ lướt qua mà không dám xem hết cả xấp ảnh, tôi tự trấn tĩnh lại rồi nói:
- Anh hẹn tôi ra đây chỉ để xem mấy tấm hình này thôi sao? Bí mật là đây ư?
Với vẻ tự đắc, anh ta cười nói:
- Thì anh cứ xem hết đi đã. Tôi muốn cho anh biết cô ấy nóng bỏng đến mức nào. Suốt một thời gian dài tình tứ, thế mà cô ấy kiêu ngạo nói tôi là thứ chẳng ra gì, chẳng đáng làm chồng của cô ấy. Để xem trước những bức ảnh này, cô ấy còn mạnh miệng nói về tôi nhưthế không. Anh có đủ tự tin để đưa cô ấy về làm vợ mình chứ? Nhờ anh nói lại với cô ấy, đây là món quà tôi dành cho cô ấy trong ngàycưới, đặc biệt là đêm tân hôn.
Tôi giận run, đặt xấp hình xuống trước mặt anh ta nói:
- Cô ấy nói đúng! Anh là thứ chẳng ra gì, là người đàn ông hèn hạ nhất mà tôi đã gặp. Tạisao trước đây cô ấy lại chọn anh làm người yêu nhỉ? Anh tưởng là đưa xấp hình này cho tôi, xem xong là tôi bỏ cô ấy hay mạt sát cô ấy hay sao? Không bao giờ.
Tôi giận dữ nói tiếp:
- Thật sự mới nhìn qua tôi rất thất vọng nhưng anh thử nghĩ và thống kê lại xem, trong một ngày cả nước chúng ta có bao nhiêu cặp quan hệ trước hôn nhân. Sẽ có nhiều cặp tình tứ và nóng bỏng hơn những bức hình kia nhiều, chỉ có điều những người đàn ông có lòng tự trọng, có nhân cách họ không bao giờ làm những trò hề ti tiện giốngnhư anh. Tôi không biết giữa anh và cô ấy có mâu thuẫn gì dẫn đến chia tay, bởi tôi nghĩ đã yêu nhau thì nên tôn trọng đến quá khứ của cô ấy, cho nên không bao giờ tôi gặng hỏi lấy một lời. Nhưng bây giờ anh đã cho tôi biết sự thật, thì tôi cũng sẽ nói cho anh biết, qua sự việc này tôi cảm thấy thương cô ấy hơn. Đối với anh, cô ấy đã cũ, đã qua tay anh nhào nặn đến hư thối, nhưng đối với tôi, cô ấy là người phụ nữ mới, quyến rũ và rất khôn khéo trong cư xử với mọi người. Anh hãy đem xấp hình ấy về đi, cô ấy không thích đón nhận những món quà ấy đâu, đừng để cô ấy xem thường anh thêm một lần nào nữa.
Nói xong tôi bỏ đi trước sự ngỡ ngàng, bối rối của anh ta. Tôi lang thang lòng nặng trĩu, sự việc quá bất ngờ, trước những hình ảnh đập vào mắt thực sự làm tôi choáng váng. Ngồi một mình bên bờ sông Hương, tách cà phê đen vẫn không thể làm cho tôi tỉnh táo. Chuông điện thoại đổ liên tục, em gọi đến nhưng tôi chẳng buồn nhấc máy, tôi chẳng đủ cao thượng để giáp mặt em lúc này.
11h đêm tôi mới bước về đến phòng. Em ngồi buồn, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Không nói gì, tôi vào phòng tắm. Em nói đúng, nước cuốn đi tất cả những mệt mỏi muộn phiền. Tôi ngồixuống cầm tay em nói lời xin lỗi vì đêm tân hôn đã để em ngồi chờ buồn, em ngước đôi mắt buồn nhìn tôi nói:
- Em đã biết hết rồi. Thằng khốn ấy đã điện thoại cho em, điều mà em luôn lo sợ bây giờ đã đến. Anh đừng tỏ ra cao thượng như thế, em đau lòng lắm, em không xứng với anh - vừa nói em vừa lấy ra tờ giấy ly hôn em mới viết đưa cho tôi.Tôi xé tờ giấy ly hôn nói:
- Thánh nhân vẫn còn đôi lần mắc lỗi huống gì những người trần như chúng ta. Nói không trách em thì không thật lòng chút nào. Quá khứ để nó ngủ yên, anh chỉ mong giờ đây khi đã là vợ anh rồi, em sẽ là người vợ tốt,là tấm gương cho con cái sau này. Qua sự việcvừa rồi chính là bài học kinh nghiệm cho cả em và anh tránh để không lặp lại thêm một lần nào nữa. Cuộc sống chúng ta sau này còn có rất nhiều chông gai, em và anh cùng chung vai giải quyết, chứ không phải lúc nào cũng dùng tờ giấy ly hôn để buông xuôi, nó chỉ là tờ giấy thông hành góp phần vững chắccuộc hôn nhân mà thôi.
- Khi đến với nhau bằng tất cả sự thương yêu,thì khi chia tay nên nhẹ nhàng và lịch sự. Em không yêu người đàn ông đó nữa thì nên nói nhẹ nhàng, tránh sỉ nhục, mạt sát. Em đã làm lòng tự ái của anh ấy bị tổn thương, cho nên anh ấy quay lại để trả hận. Anh mong không chỉ em mà tất cả những phụ nữ khác có hoàn cảnh như em nên biết, tránh những hậu quả không hay xảy ra.Em ôm chầm lấy tôi, vừa khóc vừa nói:
- Thế là anh đã tha thứ cho em sao? Anh không giận em ư? Em cảm ơn anh! Em hứa sẽcố gắng làm tốt vai trò của người vợ, người con dâu trong gia đình, và vai trò người mẹ sau này nữa.Tôi ôm em vào lòng và chỉ lên đồng hồ nói:
- Đã 2h sáng rồi, không được khóc nữa, em định bỏ qua đêm tân hôn sao?
Em áp sát vào tôi nói:
- Không đâu, đêm nay không chỉ là đêm tân hôn, mà là đêm của sự tha thứ, một đêm mang bao kỷ niệm theo em mãi sau này. Cảm ơn anh, em rất hạnh phúc ông xã à !!!