Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

CÓ MỘT GIẤC MƠ



Đêm qua lúc rất khuya có một bóng người mặc quân phục từ từ đi vào Quảng trường Ba Đình, đến trước cửa Lăng thì phân vân dừng lại, bước chân lên bậc thềm rồi lại đắn đo, đi đi lại lại như còn điều gì ái ngại.
"Sao cháu không vào?" Một bóng người từ cửa Lăng đi ra, thần thái rất thanh thoát, mặc bộ quần áo kaki trắng, chân đi đôi dép cao su, râu dài, ánh mắt nhân từ, miệng nở một nụ cười hiền hậu nói!
"Cháu sợ làm mất giấc ngủ của Bác", người đứng trước thềm trả lời.
Người bước ra từ trong Lăng nói: Bác biết cháu sẽ đến, Bác vẫn ở đây. Đêm nay tháng 10, như 59 năm trước Bác cháu mình về lại thủ đô, Hà Nội vẫn rất bình yên.
Hai người bước đến ôm chầm lấy nhau. Người mặc bộ quân phục hỏi: "44 năm nay người ngủ ngon chứ ạ?"
"Bác vẫn dõi theo non sông, và đợi gặp lại cháu ở đây" - Người từ trong Lăng ân cần.
"Thưa Bác cháu đến để chào Bác, mai cháu về lại quê hương rồi" người mặc quân phục nói.
Người mặc bộ kaki trắng gật: "Ừ, cho Bác gửi lời hỏi thăm nhân dân Miền Trung"
Hai người nắm chặt bàn tay chào tạm biệt nhau, rồi người mặc quân phục bước đi.
Được một đoạn người đứng trước Lăng mỉm cười gọi theo: "Văn này, ở đâu trên dải đất hình chữ S này cũng là quê hương mình cả, thỉnh thoảng ra thăm Bác rồi Bác cháu mình đi thăm đồng bào ba miền, Bác vẫn đợi cháu để cùng vào gặp nhân dân Miền Nam nữa."
"Vâng ạ, cháu sẽ trở lại thăm Bác", người mặc quân phục cũng mỉm cười rồi bước đi.
...
Ta bỗng giật mình tỉnh dậy, thì ra ta đã đứng nhìn từ trong giấc mơ.
 
"...Ba Đình vang khúc thanh âm của một đêm rất lạ
Có vị Tướng anh hùng tìm về gặp Người Thầy kính yêu!".

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Yêu thương thầm lặng



"Tôi có thể nhìn con được không?". Người mẹ hạnh phúc hỏi. Đón bọc tã lót gọn gàng trong cánh tay rồi nhẹ nhàng mở các nếp khăn để nhìn khuôn mặt nhỏ bé, người mẹ kinh hoàng.

Bác sĩ vội quay nhìn ra cửa sổ. Đứa bé sinh ra không có tai.
Thời gian đã chứng minh thính giác của đứa bé hoàn hảo. Duy chỉ có hình dáng bên ngoài của cậu bé không hoàn thiện.
Một ngày kia cậu bé từ trường chạy ào về nhà và lao vào trong đôi tay của người mẹ, nàng thở dài và biết rằng cuộc đời của cậu sẽ là chuỗi ngày đau buồn. Cậu bé nức nở: "Có đứa gọi con là đồ quái thai".


Cậu bé không có đôi tai


 Cậu bé lớn lên, đẹp trai, bất chấp sự khiếm khuyết. Một học sinh được bạn bè yêu thích, lẽ ra anh có thể làm lớp trưởng, thế nhưng chỉ vì đôi tai...
Tài năng thiên bẩm của anh lại phát triển, một tinh hoa về âm nhạc và văn chương.
"Con có thể hòa đồng với những thanh niên khác kia mà", mẹ anh động viên, nhưng đó chỉ là sự ân cần của trái tim người mẹ.
Cha anh đã liên hệ với một nhà phẫu thuật.
"Không thể làm gì được ư? Tôi tin chắc tôi có thể ghép đôi tai nếu mua được" Bác sĩ khẳng định. Sau đó là cuộc tìm kiếm người có thể hy sinh đôi tai cho một thanh niên trẻ.
Hai năm trôi qua.
"Con sắp vào bệnh viện đấy con trai ạ. Mẹ và cha đã tìm được người tặng tai cho con. Nhưng đó là một điều bí mật". Người cha nói.
Cuộc giải phẫu thành công rực rỡ, và một nhân vật mới nổi lên. Tài năng anh nở rộ xuất chúng, cuộc đời ở trường trung học và đại học là những chuỗi ngày hân hoan. Anh lập gia đình và làm công việc ngoại giao.
"Nhưng con cần phải biết!" Anh van nài cha. "Ai đã tặng cho con quá nhiều như thế? Con không bao giờ có thể đền đáp xứng đáng cho người ấy".
"Cha cũng tin là con không thể". Người cha trả lời , "nhưng giao kèo bắt buộc con không được biết... đúng hơn là chưa được biết".
Nhiều năm trôi qua với điều bí mật của họ, nhưng ngày ấy vẫn đến... Một trong những ngày tối tăm nhất chưa từng có trong đời đứa con. Anh cùng cha đứng nghiêng mình trước quan tài người mẹ. Dịu dàng và chậm rãi, người cha đưa tay vén mái tóc dài màu nâu dày để lộ ra... đôi tai không còn của người mẹ.
"Mẹ đã nói rằng mẹ hạnh phúc khi không bao giờ cắt tóc", ông thì thào "Và không ai có thể nghĩ mẹ bớt đẹp đi phải không?"

Vẻ đẹp thật sự không nằm trong dáng vẻ bên ngoài, mà ở bên trong trái tim. Chân giá trị không nằm trong những gì hữu hình mà nó tồn tại trong những cái vô hình.
Tình thương yêu thật sự không nằm trong những việc đã làm, đã được biết đến, nó hiện hữu nơi những gì đã thực hiện trong thầm lặng.

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

John McCain bị người Mỹ phản đối vì chê Tướng Giáp



Từ Info NET, Thứ ba 08/10/2013 07:00
Là một cựu binh trong chiến tranh Việt Nam, tôi tôn trọng tướng Giáp hơn John McCain rất nhiều. Tướng Giáp được gọi là “Napoleon đỏ”, trong khi các Thượng nghị sĩ McCain, John Kerry lại đang tiêu diệt nước Mỹ thông qua chính trị hoặc "các cuộc chiến tranh bằng mọi phương tiện”.

[ẢNH Thượng nghị sĩ McCain]
Ngày 6/10, Thượng nghị sỹ, cựu ứng viên Tổng thống John McCain đã có bài viết đăng trên tờ Wall Street Journal. Bài viết kể về 2 lần vị nghị sỹ này được gặp mặt Đại tướng Võ Nguyên Giáp của Việt Nam và tranh thủ “chữa thẹn” cho việc ông ta đã từng lái máy bay ném bom miền Bắc Việt Nam, bị bắn rơi và bị bắt sống khi nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch – Hà Nội vào năm 1967.
Với tiêu đề “Ông ấy đã đánh bại chúng tôi trong một cuộc chiến nhưng chưa bao giờ thắng chúng tôi trong một trận đánh”, John McCain đã mượn lại ý của tướng William Westmoreland (cựu Tư lệnh Bộ chỉ huy Cố vấn Quân sự Mỹ tại miền Nam Việt Nam, Tham mưu trưởng Lục quân Hoa Kỳ) biện minh cho thất bại của quân đội Mỹ ở chiến trường Việt Nam với đại ý là “khác với các tướng lĩnh của Mỹ, Tướng Giáp được quyền mất nhiều quân hơn nên mới chiến thắng”.
Ngay lập tức, bài báo này của ông John McCain đã nhận được hàng trăm bình luận, phản hồi của độc giả trên trang Wall Street Journal. Đa số độc giả cho rằng đây là một bài báo vô nghĩa và nó càng thể hiện sự yếu kém của chính bản thân ông thượng nghị sỹ và của chính phủ Mỹ.
Một độc giả có tên Kenneth Deardorff viết: “Là một cựu chiến binh Mỹ từng chiến đấu ở chiến trường Việt Nam, tôi tôn trọng tướng Giáp hơn ông John McCain rất nhiều. Tướng Giáp được gọi là “Napoleon đỏ” trong khi thượng nghị sĩ McCain, John Kerry… đang tiêu diệt nước Mỹ của chúng tôi thông qua các chiêu bài chính trị hoặc "các cuộc chiến tranh bằng mọi  phương tiện”.

Với một bình luận rất dài, độc giả Douglas Tornese viết: “Tôi không có ác cảm đối với tướng Giáp. Ông đã làm những gì cần phải làm cho đất nước của mình. Nhưng tôi nhận thấy có vấn đề là các chính trị gia Mỹ đã và đang đưa thanh niên của đất nước này vào chỗ chết ở nước ngoài mà không có lý do chính đáng nào khác ngoài việc phục vụ cho sự nghiệp chính trị của họ... Tôi hoàn toàn tin rằng nếu Obama là Tổng Thống Mỹ trong Thế chiến II, ông ta sẽ nói chính xác quân Đức ở đâu và khi nào các lực lượng đồng minh sẽ tấn công vào bờ biển Normandy. Tại sao tôi nói vậy? Bởi vì khi đó ông ấy sẽ biết chính xác họ cần bao nhiêu binh sĩ và chính xác còn lại bao nhiêu người khi rút lui. Trong một cuộc chiến tranh, khi cuộc sống đang bị đe dọa, liệu sinh mạng có còn ý nghĩa gì nữa? Hoặc bước vào cuộc chiến để giành chiến thắng, hoặc chấp nhận một cuộc sống mạo hiểm (không biết sống chết lúc nào)...”
Không khó để nhận ra hàm ý sâu xa trong bình luận của độc giả này. Ông ta nhắc đến cuộc tấn công đổ bộ vào bờ biển Normandy (Pháp) mà liên quân Mỹ - Anh và đồng minh đã thực hiện năm 1944. Khi chiến dịch này kết thúc, gần 60.000 quân đồng minh đã thiệt mạng trong khi quân phát xít Đức chết khoảng 23.000 người. Nếu nói theo kiểu lập luận của ông John McCain và trước đó là tướng Westmoreland, phải chăng khi đó tướng lĩnh Mỹ - Anh đã quá “kém” nên mới thiệt hại nhiều gấp 3 lần đối phương? Trong bình luận này của độc giả Douglas Tornese, người ta cũng nhìn thấy hình bóng câu nói “Thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ” của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Đó là một sự xấu hổ mà kinh nghiệm của mình tại Việt Nam không dạy Thượng nghị sĩ McCain rằng Hoa Kỳ nên tránh xa những cuộc chiến tranh vô nghĩa.
Trong một bình luận khác, độc giả ký tên là Arthur Sido viết: “Đó là một sự xấu hổ mà kinh nghiệm của mình tại Việt Nam không dạy Thượng nghị sĩ McCain rằng Hoa Kỳ nên tránh xa những cuộc chiến tranh vô nghĩa. Chúng tôi đã phải tham gia những cuộc chiến kiểu vậy gần hết cuộc đời mình và cùng với đó là tiêu tốn hàng trăm tỷ USD, khiến những thanh niên Mỹ bị tàn tật suốt đời”.
Với một thái độ có vẻ khá giận dữ, độc giả Lee Zehrer viết: “Đó là một tuyên bố ngu ngốc... bởi một kẻ ngốc. John McCain sẽ ban cho đất nước này một đặc ân nếu ông ta nghỉ hưu ngay từ bây giờ”.
Có vẻ như vẫn chưa “thỏa mãn” nên sau đó, chính độc giả Lee Zehrer lại quay lại và bình luận thêm một câu: “Ông ta (John McCain) đã làm rụng 3 cái máy bay (là tài sản của chính phủ) và tôi nghĩ là ông ta phải được cho đi học bay lại”.

Trong sự nghiệp của mình, ông McCain đã mất 3 cái  máy bay. Tất cả mọi người nếu có vấn đề về kỹ năng bay sẽ bị đánh giá và phán xét bởi các quan chức Hải quân. Một chiếc máy bay của ông McCain đã suýt đánh chìm cả chiếc hàng không mẫu hạm. Nhưng khi cha của ông ấy là một Đô đốc, liệu ai có quyền đặt ra câu hỏi ấy? - độc giả Lee Zehrer viết.

Độc giả James M. Smith viết: "Nếu mọi người thực sự muốn được tự do làm chủ đất nước mình và không bị một thế lực nước ngoài nào thống trị, các bạn sẽ làm gì ngoài chiến đấu đến hơi thở cuối cùng?”.
“Mỹ đã can thiệp vào chính trị Việt Nam và hỗ trợ một cuộc đảo chính giết người chống lại một chính phủ được dân bầu, sau đó leo thang chiến tranh dựa trên những lời nói dối (sự kiện Vịnh Bắc Bộ). Cuộc chiến tranh đã được tiến hành một cách tàn bạo ( bằng chất độc da cam, và các cuộc thảm sát ở những làng quê) để đổi lại 50.000 lính Mỹ đã thiệt mạng”, độc giả Mark Whitton bình luận.
Độc giả Stephen Keith viết: “Làm thế nào bạn có thể giành chiến thắng mọi trận chiến, nhưng thua cả một cuộc chiến tranh? Bởi chúng ta không biết mục tiêu của mình là gì khi chiến đấu… Bạn không thể giành chiến thắng nếu bạn thậm chí không biết lý do tại sao bạn đang cầm súng. Người Việt Nam đã biết chính xác họ chiến đấu vì cái gì còn chúng ta thì không. Thất bại là điều không thể tránh khỏi”.
“Tôi là phi công lái bay máy bay trực thăng ở chiến trường Việt Nam và chứng kiến ​​sự gia tăng hoạt động của các lực lượng Việt Cộng. Nhưng các phương tiện truyền thông Mỹ khẳng định đường mòn Hồ Chí Minh không tồn tại và nhiều người Mỹ đã cả tin tin. Hơn nữa, tôi cũng đã chứng kiến ​​các phương tiện truyền thông của Mỹ đã liên tục phát đi những tin tức giả mạo”, Raymond Klett nói.
Độc giả David Pelino trả lời bài viết của ông John McCain: "Việt Cộng đã can đảm, kiên quyết và đã đánh bại cả Pháp và Mỹ. Ông McCain hãy trả mọi thứ về đúng bản chất thực sự của nó đi".

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Món quà Giáng sinh


Truyện ngắn O. Henry 
 Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.
Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy xu, và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.
Cô sẽ không thể làm gì hơn,
chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi. Ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.

Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố NEW YORK.
Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên,
cô rất hạnh phúc khi ôm "Jim", James illingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về.
Della đã ngừng khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.
Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món quà. Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa, một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.
Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên.
Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ còn lại là mái tóc của Della.
Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại. Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát.
Della buớc chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu "Madame Eloise". Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp, bà ta chẳng có một chút vẻ "Eloise" nào cả.
Della cất tiếng hỏi: "Bà mua tóc tôi không?"
"Tôi chuyên mua tóc mà", bà ta đáp và bảo: "hãy bỏ
ra cho tôi xem tóc của cô đi"
Suối tóc nâu đẹp tuyệt vời buông xuống.
"Hai mươi đồng" bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.
"Hãy cắt nhanh đi! Và đưa tiền cho tôi" Della nói.
Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ. Đó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó.
Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.
Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: "Mình có thể làm gì với nó đây?". Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ toàn những sợi quăn quăn khắp đầu. "Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!" Cô tự nhủ "Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?"
Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.
Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cái áo khoác mới. Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: "Đừng nhìn em như thế, anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói "giáng sinh vui vẻ", em có một món quà rất hay cho anh này!"
"Em đã cắt mất tóc rồi à?" Jim hỏi
"Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? Em vẫn là em mà!" Della nói.
Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: "Em nói là em đã bán tóc à?"
"Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?"
Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Anh nói: "Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy."
Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống. Trong đó là một bộ kẹp tóc,
những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!
Della nâng niu món quà, mắt
tràn đầy hạnh phúc. "Tóc em sẽ chóng dài ra thôi, Jim", nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy.
"Đẹp không anh? Em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này."
Nhưng Jim không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cuời nói: "Della, hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu. Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu!"

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

VỊ TRÍ TÓC BẠC DỰ BÁO SỨC KHỎE CỦA BẠN


Khu phản xạ tương ứng với trán là dạ dày, lá lách; tương ứng với thóp sau gáy là đường bàng quang; và tương ứng với hai bên mai là gan, túi mật. Như vậy, tùy theo vị trí tóc bạc, sẽ nói lên rất rõ tình trạng sức khỏe của bạn: Dấu hiệu tuổi già đang đến gần

Tại sao tóc bạc sớm?

Theo sohu những người tóc bạc sớm cần lạc quan, tránh suy nghĩ quá nhiều...

Tóc bạc ở vùng trán - chức năng dạ dày, lá lách kém



Khu phản xạ tương ứng với trán là dạ dày, lá lách, vì vậy việc điều tiết dạ dày, lá lách sao cho tốt có tác dụng rất lớn trong việc làm chậm quá trình bạc tóc ở vùng trán.
Biểu hiện của người có dạ dày, lá lách không tốt thường là chướng bụng, đau bụng, lạnh tứ chi, miệng nhạt, không khát, phân lỏng. Có người thường xuyên kèm theo triệu chứng hôi miệng, ăn nhiều hoặc tứ chi sưng phù, tiểu tiện lâu và khó.
Cách điều trị:
Người dạ dày, lá lách kém có thể cách 3-5 ngày đun một nồi cháo gừng ăn vào bữa sáng và tối.
Cách làm rất đơn giản: Bỏ 3 gam gừng tươi băm nhuyễn và 60 gam gạo vào nồi nấu cùng nhau. Khi ăn, bạn có thể cho thêm gia vị tùy theo sở thích mỗi người. Gừng tươi có tính ấm, tản hàn, toát mồ hôi, làm ấm dạ dày và giảm đau, chống viêm rất tốt.
Tóc bạc ở vùng thóp sau gáy - khí thận không đủ

Khu phản xạ tương ứng với nó là đường bàng quang. Người có đường bàng quang yếu thường tần suất tiểu nhiều, tiểu rắt hoặc tiểu khó. Bởi chức năng chính của đường bàng quang là tích và bài tiết nước tiểu, cho nên những người này không nên nhịn tiểu. Hơn nữa, chức năng bài tiết nước tiểu của bàng quang và khí thận mạnh hay yếu có liên quan mật thiết với nhau. 

Cách điều trị:
Chế độ dinh dưỡng lợi tiểu có sự khác biệt giữa nam và nữ. Nam giới nên ăn nhiều gan động vật, thịt chó, thịt cừu, thịt dê, thịt hươu, chim sẻ, tôm, gà trống, quả óc chó, đỗ đen; nữ giới nên ăn nhiều sò điệp, hạt dẻ, thủ ô.
Tóc bạc hai bên mai - gan nóng
Khu phản xạ xung quanh hai bên mai là gan và túi mật. Những người gan, túi mật nóng thường tính khí rất nóng nảy, hoặc ngược lại, hay nén giận trong lòng.
Biểu hiện của người gan, mật nóng là miệng khô, miệng đắng, lưỡi khô rát...
Cách điều trị:
Người bệnh nên chọn bữa ăn nhạt làm chủ đạo, có thể ăn nhiều cháo bát bảo, cháo hạt sen, trà sen, trà hoa hồng. Nếu miệng nắng, miệng khô nghiêm trọng, bạn có thể ăn nhiều tâm sen và mướp đắng. Đồng thời kết hợp với sự thăm khác của bác sĩ để có cách điều trị hiệu quả nhất.
Đương nhiên, tâm trạng không tốt cũng là nguyên nhân gây nóng. Cho nên, những người này cần duy trì tâm trạng vui vẻ, thoải mái, nếu có thể tích cực tham gia các hoạt động vui chơi giải trí thì càng tốt.

Kết:
Những người tóc bạn sớm cần lạc quan, tránh suy nghĩ quá nhiều. Ngoài ra, bạn cũng cần có chế độ ăn uống hợp lý với nhiều hoa quả tươi, rau xanh; khắc phục thói quen ăn uống không lành mạnh, để dinh dưỡng trong cơ thể được cân bằng.
Ngoài các biện pháp trên, massage da đầu cũng góp phần thúc đẩy vòng tuần hoàn máu, cải thiện khả năng cung ứng dinh dưỡng cho da đầu, phòng tránh tóc bạc.
Hoặc bạn cũng có thể dùng lược gỗ hoặc lược sừng chải đầu; dùng tay cào 
 tóc, mỗi ngày 2 lần sáng tối, mỗi lần chải 5 phút.
THẾ  ĐAN           

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

7 đối tượng tuyệt đối không được sử dụng mật ong


(GDVN) - Mật ong đã được coi là một trong những thực phẩm có uy tín nhất cho sức khỏe. Tuy nhiên, không phải ai cũng tùy tiện sử dụng được thực phẩm này.
Mật ong ngọt ngào, thơm ngon, giàu chất dinh dưỡng. Nó cung cấp cho cơ thể người hơn 60 loại glucose, vô cơ và hữu cơ, fructose, các enzyme giá trị, protein, và 18 loại axit amin.

Trong y học hiện đại, ngoài công dụng điều trị bỏng, tê cóng và làm ẩm da, mật ong còn có vai trò rất tốt trong điều trị tim, gan, lá lách, thận, phổi, ruột và các cơ quan khác.

Tuy nhiên, lưu ý những đối tượng sau không phù hợp để sử dụng mật ong tham khảo
theo websitebacsi.com và phunu.net:


1.Trẻ dưới 1 tuổi

Mật ong giàu dinh dưỡng. Vì thế nhiều bà mẹ do vừa muốn điều chỉnh hương vị, vừa muốn thêm mật ong để tăng giá trị dinh dưỡng cho thức ăn dặm của trẻ. Ngoài ra, vì rất tốt cho họng, các cụ xưa cũng thường cho trẻ uống mật ong để trị và phòng ngừa ho cho trẻ. Tuy nhiên, các chuyên gia chỉ ra rằng trẻ em dưới 1 tuổi không được uống mật ong.
Mật ong trong quá trình pha chế, vận chuyển, dễ bị ô nhiễm botulinum. Các bào tử Clostridium botulinum vẫn thích nghi và có thể tồn tại trong nhiệt độ 100 độ.
Chức năng tiêu hóa của trẻ sơ sinh yếu, chức năng giải độc gan cũng chưa hoàn chỉnh, đặc biệt là trẻ sơ sinh dưới 6 tháng, botulinum dễ dàng xâm nhập vào thành ruột, kết hợp với một số chất tạo ra độc tố, gây ngộ độc.

Triệu chứng ngộ độc thường xảy ra sau khi ăn mật ong hoặc thực phẩm có chứa mật ong từ 8 đến 36 giờ. Các triệu chứng thường bao gồm táo bón, mệt mỏi, mất cảm giác ngon miệng. Mặc dù các trẻ sơ sinh ít có cơ hội lây nhiễm bởi các vi khuẩn Clostridium botulinum, nhưng các bác sĩ vẫn khuyên: Trước khi trẻ được một tuổi, không nên cho chúng ăn mật ong và các sản phẩm từ thực phẩm này.

Ngoài ra, các chuyên gia cũng cảnh báo rằng trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ hơn một tuổi vẫn nên cẩn thận khi uống mật ong và người lớn nên kiểm soát lượng tiêu thụ mật ong thích hợp.

2. Bệnh nhân tiểu đường.

Trong 100g carbohydrate mật on có chứa: khoảng 35g, 40g đường fructose, khoảng 2g sucrose và khoảng 1g dextrin.

Glucose và fructose là loại đường đơn giản, có thể được hấp thu trực tiếp vào máu. Trong khi đó đường sucrose và dextrin sau khi thủy phân có thể được hấp thụ vào trong ruột dễ dàng mà không cần tiêu hóa. Do đó, những người có bệnh tiểu đường tuyệt đối không dùng mật ong làm gia tăng lượng đường trong máu.

3. Bệnh nhân xơ gan

Nói chung, bệnh nhân viêm gan B rất thích hợp để uống mật ong, vì monosaccharide trong mật ong có thể làm giảm gánh nặng cho gan, nhưng ở bệnh nhân xơ gan không uống rượu mật ong, bởi vì nó sẽ làm trầm trọng các triệu chứng của bệnh này.

4. Phụ nữ có thai

Phụ nữ có thai tuyệt đối không được dử dụng mật ong. Bởi mật ong kích thích tử cung co lại, ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường của thai nhi.

5. Người bị bệnh huyết áp thấp và đường trong máu thấp

Trong mật ong chứa một chất giống như là Acetylcholine, có tác dụng giảm huyết áp. Người có mức đường huyết thấp uống mật ong dễ gặp biến chứng, vì vậy “kỵ” sử dụng.
6. Người vừa mới phẫu thuật

Người mới phẫu thuật mất máu nhiều, cơ thể rất yếu, nếu hấp thụ quá nhiều chất bổ, dễ làm cho gan chướng, nghẽn khí, gây chảy máu ngũ quan.

7. Người rối loạn chức năng đường ruột

Mật ong có thể làm cho đường ruột co thắt mạnh, dẫn đến rối loạn chức năng đường ruột, gây ra các chứng như đi ngoài, táo bón...

Liễu Phạm (Tổng hợp)
 



Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Lễ kỷ niệm 100 năm sinh nhà văn Nguyễn Đình Lạp

VanVN.Net – Sáng 19/9/2013, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam (số 9 Nguyễn Đình Chiểu, Hai Bà Trưng, Hà Nội), Lễ kỷ niệm 100 năm sinh nhà văn Nguyễn Đình Lạp được tổ chức trang trọng với sự có mặt của các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình, bạn bè văn chương, gia đình nhà văn và nhiều thế hệ bạn đọc.

                                        Lễ dâng hương tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Đình Lạp, 

                               Nhà thơ Hữu Thỉnh – Chủ tịch UBTQ Liên hiệp các Hội VHNT VN, 
                                            Chủ tịch Hội Nhà văn VN phát biểu khai mạc.

                         Nhà phê bình Ngô Thảo người đã từng làm luận văn Nguyễn Đình Lạp. 
                       Theo ông đây là một nhà văn Hà Nội với nguyên nghĩa đẹp nhất của từ này.

GS. Phong Lê đọc tham luận “Nguyễn Đình Lạp trong trào lưu văn học hiện thực thời 1941-1945”

                      Nhà văn Vũ Tú Nam: “Tôi thật vinh dự được dấn thân trên đường dài văn học 
                                               cách mạng cùng nhà văn Nguyễn Đình Lạp.”

                            Nhà văn Lê Thị Đức Hạnh trình bày bài viết “Văn chương và nhân cách” 
                                                (VanVN.Net sẽ đăng toàn văn bài viết này.)

                   Bà Nguyễn Ngọc Trâm – trưởng nữ của nhà văn Nguyễn Đình Lạp thay mặt gia đình 
        phát biểu cảm ơn Hội Nhà văn VN, và nhắc lại những kỷ niệm về  năm tháng đầm ấm của gia đình. 

Toàn cảnh buổi Lễ kỷ niệm 100 năm sinh nhà văn Nguyễn Đình Lạp